

|
|
KINH BÁT ĐẠI NHÂN GIÁC |
|
(Hán dịch: An Thế Cao/An Shi-gao, Việt dịch: Nguyên Tánh)
NỘI DUNG KINH
(Việt dịch)
Làm đệ-tử của Phật, thường ngày đêm, chí tâm tụng niệm tám điều giác ngộ của bậc Đại nhân .
Điều giác ngộ thứ nhất:Thế gian vô thường,cõi nước mong manh tạm bợ; bốn đại (thân người) trống không và gây khổ não, tập họp năm uẩn là vô ngã ; sinh diệt thay đổi không ngừng, không thực và vô chủ; tâm là cội nguồn của ác, thân là nơi chứa tội lỗi. Quán chiếu như thế, dần dần thoát ly sanh tử .
Điều giác ngộ thứ hai: Ham muốn nhiều thì khổ nhiều, những nỗi khổ trong vòng sanh tử do tham dục gây nên; ít ham muốn, không tạo nghiệp, và thân tâm được tự-tại.
Điều giác ngộ thứ ba: Tâm không bao giờ chán ham muốn, mong cầu được nhiều, làm tăng trưởng tội ác. Bồ Tát không như vậy, thường biết đủ, sống an vui và thanh đạm để hành đạo, lấy trí tuệ làm sự nghiệp.
Điều giác ngộ thứ tư: Biếng nhác dẫn đến trụy lạc: nên thường tinh tấn tu tập, để phá phiền não, hàng phục bốn loài ma, và vượt ngục tù của năm ấm và ba cõi .
Điều giác ngộ thứ năm : Ngu si sanh tử. Bồ Tát thường niệm, học rộng nghe nhiều, tăng trưởng trí tuệ, và thành tựu biện tài, để giáo hoá tất cả, được lợi lạc lớn.
Điều giác ngộ thứ sáu: Nghèo khổ sinh nhiều oán giận, tạo thêm duyên ác. Bồ Tát bố thí bình đẳng cho người ghét cũng như người thương, chẳng nhớ việc ác cũ, cũng chẳng ghét người ác .
Điều giác ngộ thứ bảy : Năm dục gây họa hoạn; dầu làm người trần tục, không nhiễm các thú vui ở đời; niệm tam y, bình bát pháp khí ; nuôi chí xuất gia, giữ đạo thanh tịnh; tu tập phạm hạnh thanh cao, từ bi thương tất cả.
Điều giác ngộ thứ tám: Lửa sanh tử gây khổ não vô lượng, nên phát tâm Đại thừa, cứu giúp tất cả; nguyện vì chúng sanh nhận lấy vô lượng khổ, khiến các chúng sanh được an vui.
Tám điều như thế là những điều giác ngộ của chư Phật, Bồ Tát và bậc Đại nhân .
Các Ngài đã tinh tấn hành đạo, từ bi tu huệ, dùng Pháp thân làm thuyền đến bờ Niết-Bàn; rồi trở về cõi sanh tử, độ thoát chúng sanh. Các Ngài dùng tám việc này để chỉ dẫn tất cả, khiến các chúng sanh biết những khổ não vì sanh tử, xa lìa năm dục và tu tâm Thánh đạo. Nếu là đệ-tử của Phật , phải đọc tụng tám điều này và luôn nhớ nghĩ. Chúng diệt được vô lượng tội, giúp tiến trên đường Bồ-đề, nhanh chóng được Chánh Giác, vĩnh viễn cắt đứt đường sanh tử và thường ở trong an lạc.
Phật Nói Kinh Tám Điều Giác Ngộ của Bậc Đại Nhân
Giảng giải Kinh Bát Đại Nhân Giác (Hòa thượng Thích Thanh Từ):
LỜI ĐẦU SÁCH
Đạo Phật là đạo giác ngộ, toàn bộ giáo lý của Phật dạy đều nhằm đánh thức con người sớm được giác ngộ. Mê lầm là cội nguồn đau khổ, chỉ có giác ngộ mới cứu được mọi khổ đau của chúng sanh. Để cứu khổ chúng sanh, ngài An Thế Cao người nước An Tức sang Trung Hoa vào đời Hán Hoàn Đế ở kinh đô Lạc Dương, trước tiên trích dịch tám điều giác ngộ biên thành quyển kinh Bát Đại Nhân Giác này.
Chỉ cần tám điều giác ngộ ở đây, người Phật tử khéo ứng dụng tu hành sẽ tan biến hết mọi khổ đau và lần bước tiến lên cấp bậc Bồ-tát cho đến Phật quả. Hiệu dụng của tám điều giác ngộ quả thật không thể nghĩ bàn, nếu ai thực tập thực tu sẽ nhận được kết quả không nghi ngờ. Hàng Phật tử chúng ta chớ thấy quyển kinh mỏng mà xem thường, phải nghiền ngẫm cho tận tường, phải tu tập cho thuần thục sẽ đạt được bản nguyện thoát ly sanh tử.
Vì thấy tính cách tuy đơn giản nhưng quan trọng của quyển kinh, nên chúng tôi đem ra giảng cho Tăng Ni và Phật tử trước nhất. Đồng thời muốn Tăng Ni nhớ mãi, chúng tôi dịch thành văn vần để học mau thuộc.
Hiện nay các Thiền sinh hợp tác ghi chép lại lời giảng của tôi để phổ biến cho những bạn đồng tu được cơ hội đọc lại quyển kinh này. Để tỏ lòng tùy hỉ, tôi xin ghi ít dòng ở đầu sách.
THÍCH THANH TỪ
Viết tại Thiền viện Thường Chiếu
Ngày 27-08-1997
|
Tôn ảnh Phật, Bồ Tát |
|
Đề mục kinh điển PG |